Tình Trăng Bến Hải -Hùng Cường

Hò ơi, ơi hò ơi
hò ơi, ơi hò ơi
Hò ơi, ơi hò

Mái chèo rạch nước sang ngang
Trên sông là sông Bến Hải trăng vàng vừa sang
Mạn thuyền sóng vỗ lời ca
Thanh bình tiếng nhạc gió hòa thênh thênh
Nước mùa khi xuống khi lên
Đò em một chiếc, lòng em một lòng
Dù khi chín đục mười trong
Con sông Bến Hải vẫn dòng thì trôi
Lời ai thương nữ xưa rồi
Gõ chèo em hát hò ơi, ơi hò

(ngâm)
Nhớ hồi chinh chiến
Lòng thấy nao nao
Hận thời nguy biến
Sóng cuộn máu đào
Ngày nao dừng cuộc binh đao
Hò ơi Bến Hải biết bao nhiêu tình
Nào ai đem ví sông Gianh
Nào ai đem dạ bất bình gối tay

Trách rằng Nam Bắc chia hai
Vì sông là sông Bến Hải cho ai hững hờ
Dòng sông Bến Hải trơ trơ
Biết chăng chẳng biết lững lờ trôi xuôi
Riêng em trong dạ bồi hồi
Nỉ non em hát mấy lời nước non

(ngâm)
Hát rằng biển cạn non mòn
Lòng em vẫn giữ vuông tròn không phai
Hò ơi, nơi đây giới tuyến tạm thời
Sông kia đâu dễ chia người Bắc Nam
Ai về kết chặt đồng tâm
Cà Mau bên cạnh Nam Quan ơi hò

Bắc Nam ai lỡ hẹn hò
Qua sông (là sông) Bến Hải lên đò em đưa
Ai tìm người cũ tình xưa
Muốn qua (là qua) Bến Hải em đưa cho sang đò
Xa xa dìu dặt tiếng hò
Của ai vọng lại đôi bờ rưng rưng
Đêm nay trăng giải sông Hồng
chiếu trên là trên Bến Hải soi giòng Hậu Giang
Bắc Nam một ánh trăng vàng
Đò em một chiếc sang ngang nặng tình

Добавить комментарий
Tình Trăng Bến Hải -Hùng Cường